Lời Ngỏ

     Phong trào tự rèn luyện nâng cao sức khỏe ở nước ta ngày càng phổ cập và lan rộng. Xã hội càng văn minh hiện đại, đòi hỏi chúng ta càng phải chú trọng đến sức khỏe.
     Mỗi người tự chọn cho mình một phương pháp để rèn luyện. Phương pháp có khác nhau nhưng cũng chỉ cùng với mục đích cuối cùng là tăng tiến sức khỏe, đẩy lùi bệnh tật để đạt đến sự trường thọ.
     Bát Đoạn Cẩm của Thiếu Lâm là một trong những phương pháp tốt để bạn tự rèn luyện. Đơn giản, dễ hiểu, khoa học, hiệu quả,... đó chính là yếu tố làm cho Bát Đoạn Cẩm ngày càng được nhiều người chọn làm phương pháp để tự rèn luyện.

Bát đoạn cẩm - Phép luyện nội công cơ bản

BÁT ĐOẠN CẨM LÀ GÌ? 
XUẤT XỨ VÀ SỰ PHÁT TRIỂN
     Theo truyền thuyết, từ thời vua Thần Nông, Phục Hi, Hoàng đế đã có người am hiểu tường tận môn học luyện nội công - Bát đoạn cẩm - (gồm tám bài tập cơ bản). Nhiều người luyện tập coi như một phép dưỡng sinh tối cần thiết. Chính nó bắt nguồn và song hành phát triển cùng môn học Châm Cứu, một môn Y Học giá trị ngày nay đang được các Bác Sĩ trên Thế giới gia tâm nghiên cứu thực hành v…v…
     Cho đến đời Tam Quốc (213-260), vị Thần Y Hoa Đà bổ cứu và đặt chế thêm cùng biến đổi thành môn luyện tập mới đặt tên là Ngũ Cẩm Đồ. Nhưng chính những động tác Bát Đoạn Cẩm là căn bản. Và xét trên phương diện khoa học thì môn Bát Đoạn Cẩm có ít động tác, đơn giản hơn Ngũ Cầm Đồ, do đó thích hợp với người xưa hơn…
     Dù thế nào đi nữa mục đích chính của môn học vẫn là làm lưu thông Kinh Mạch, khí huyết thuần nhuận làm tăng gia tuổi thọ cường kiện thân xác, minh mẫn tinh thần, rất hợp với Y Đạo ngày xưa.
     Như vậy Bát Đoạn Cẩm, môn học Khai Thông Khí Lực Kỳ Kinh Bát Mạch đã có từ Cổ thời Trung Quốc. Đến thời Chùa Thiếu Lâm phát triển nghệ thuật chiến đấu Kỹ Kích (Võ thuật) thì môn Bát Đoạn Cẩm mới chính thống được lưu truyền có phép tắc kỷ cương. Kể từ đó, môn Bát Đoạn Cẩm lan truyền mau, rộng và được người đời ngưỡng mộ tập luyện như môn phép tắc bí truyền . Đó chính là Bát Đoạn Cẩm của Thiếu Lâm.

Vậy Bát Đoạn Cẩm là gì?
     Bát Đoạn Cẩm là Tám Phép tập cho đả thông Kinh Mạch, khí lực thuần nhuận lưu thông đến mọi phần trong cơ thể giúp người luyện tập có cơ thể cường kiện khinh linh vô bệnh, trường thọ đúng đạo dưỡng sinh. Ngoài ra còn có công năng tạo dựng cho gân xương cứng cáp, trong mình có sức lực, khi đó các võ gia mới có điều kiện ban đầu tối thiểu để tập tiếp Nội Công. Bát Đoạn Cẩm còn giúp trị lành mọi bệnh Nội thương do tập luyện quyền thuật gây ra.
    Bát Đoạn Cẩm quả thật có công năng thần diệu vô song cải tạo sức khỏe, tăng tiến thể lực và rèn luyện thân tâm hợp nhất, là môn học thuật thể thao đáng được đề xướng, tôn vinh…

SỰ THÀNH CÔNG CỦA BÁT ĐOẠN CẨM
     Thành quả của Bát Đoạn Cẩm, nội công được minh họa bằng một kho chuyện cổ tích ly kỳ được người đời lưu truyền cho đến ngày nay.
     Tuy vậy, những điều mắt thấy tai nghe về các võ gia ngày nay cũng không hiếm. Ngoài đường nét thân hình tuyệt mỹ, Bát đoạn cẩm - nội công nếu được luyện tập thành tâm chuyên cần và có phương pháp thì bất cứ ai cũng có thể : cho búa tạ đập, dao bén chém., nằm phình bụng cho xe hơi cán đủ chỗ, đủ kiểu không cần nịt bụng hay lót đà ván, chân trần đi trên chông nhọn, đạp trên đao, kiếm sắc bén, bật ngón tay đâm thủng ván tấp mỏng, cánh tay đưa ra để mềm 5-6 người lực lưỡng không bẻ gập lại được, v…v…Sống tới ngoài 80 tuổi là điều bình thường.
     (PM: bản thân tôi tập Bát Đoạn Cẩm đã được 4 năm. Đều đặn hàng sáng dành 45phút - 1 giờ để tập luyện. Điều thu được lớn nhất là sức khỏe rất tốt, không ốm vặt, chưa bao giờ phải đi nằm viện. Cơ thể săn chắc gọn gàng. Tinh thần sảng khoái, hăng say làm việc.)
    Với môn Bát Đoạn Cẩm nầy người tập không cần kiêng cữ nhiều như các môn Nội Công Thượng Thừa. Nhưng dù sao vẫn tránh vài việc mới có thể mau tiến bộ. Như các võ sư có tuổi đã có vợ con thì tránh phiền não, bớt giao hoan và phải luyện tập cho có điều độ ít ra mỗi ngày một lần vào buổi bình minh. Các võ sư trung niên và trẻ hiếu thắng thích rượu nhiều và nữ sắc nhiều phải từ từ bỏ bớt thì mới mau thành. Chớ có liều mạng ỷ sung sức nhờ tập luyện quyền thuật mà có tinh lực dồi dào đem sức sống đổ biển thì công phu võ học chẳng khác ngôi nhà sơn tốt mà mối mọt đã đục rệu hết rồi. Bốn mươi, năm mươi mà chân di không nổi, chống gậy mà lê từng bước một là do tửu sắc dâm ô. Nghề võ như thế thì chớ nên khua môi có ngày mang hại.

Bát đoạn cẩm Thiếu lâm tự


     Bát Đoạn Cẩm là tám phép luyện gân thịt và khí lực cho đặng sung mãn, giúp ích sống lâu vui hưởng cuộc đời. Người có sức khỏe thì giống người đi buôn có vốn, muốn mua hàng hóa gì cũng tùy nghi. Tập Bát Đoạn Cẩm này trẻ mau lớn, học giỏi, khôi ngô, mặt mày sáng sủa, lành mạnh tư tưởng. Trung niên tăng thêm khí lực, phát triển khả năng tổng quát, nhờ đả thông kinh mạch mà huyết khí sung cường hăng say làm việc, tiến bộ mọi mặt. Người cao tuổi tuổi thường xuyên luyện tập huyết khí luân chuyển và thay đổi luôn luôn nên da dẻ hồng hào, gân xương hoạt bát chận đứng tuổi già, yêu đời vui sống, thật là hạnh phúc lâu dài, các môn thể dục vận động Tây Phương không có môn nào so sánh được.
     Vì môn Bát Đoạn Cẩm có công năng hướng dẫn và thúc đẩy huyết và khí luân chuyển đều khắp trong châu thân nên tránh khỏi các bệnh tê thấp vì máu thiếu và cứng động mạch khi tuổi già.
     Tuổi trẻ tập Bát Đoạn Cẩm thân thể luôn luôn cường kiện, tinh thần luôn luôn hoạt bát, linh mẫn, tuổi già thì thần thái uy nghi mà thân thể thì nhẹ nhàng tâm hồn khoáng đạt, ánh mắt trong sáng của sự từ bi hỉ xả người đời thường dùng chữ Tiên Phong Đạo Cốt để chỉ điều đó.
      Bát Đoạn Cẩm có hai phần: luyện gân lựckhí lực.
      Nhưng mà thế nào là các thế tập Vận Lực và thế nào là các thế Vận Khí? Điều này sẽ được giải thích rõ ở chương sau. Nhưng khái quát có thể hiểu là: bài (đoạn) nào đứng thẳng gối mà tập thì thế đó dùng luyện khí, đoạn nào đứng tấn Kỵ Mã mà tập thì dùng luyện Gân. Có vậy thôi, đơn giản thấy rõ, dể hiểu thấy rõ. Tuy thế, đoạn luyện khí cũng có vận lực phù trợ, cũng như khi luyện gân cũng có vận khí trợ lực. Có sự bổ hợp như thế mới mau thành công, mới có sự liên hoàn động tác, chuyển động gân xương, thúc đẩy khí huyết, đả thông kinh mạch tạo dựng một thân thể cường tráng, uy nghi.

CÁCH LUYỆN TẬP BÁT ĐOẠN CẨM
     Bát Đoạn Cẩm gồm có tám bài (đoạn, phép) luyện tập, phải tuần tự tập luyện từ bài một cho đến khi hết trong một buổi tập. Như vậy ta phải thuần thục từng bài một theo phép tuần tự nhi tiến (học từ từ theo thứ tự). Việc này không khó, chỉ cần thời gian ngắn là ai cũng thực hành được một cách tự nhiên. Điều cần chú ý khi thực hành là phải quan tâm làm đúng từng động tác một của mỗi Đoạn (mỗi đoạn có nhiều động tác) và làm đủ số lần cần phải lập lại cho mỗi động tác. Khi chấm dứt đoạn thứ nhất thì liền đó luyện tập đến đoạn thứ nhì sau khi buông tay nghỉ thong thả 3 phút đồng hồ. (Nếu đã thuần thì thời gian nghỉ chừng một phút đã đủ) tính ra thong thả mà tập thì người mới mỗi sáng có thể dành khoảng 45 phút để thao luyện và khi đã thuần rồi thời gian luyện tập rút lại còn 20 đến 25 phút là cùng. Số thời giờ ấy rất khiêm nhường so với bất kỳ môn thể thao vận động nào mà sự thành quả đạt được lại tốt đẹp vượt bậc hơn tất cả.
     Khi mới tập thì chú trọng về hình, nghĩa là sao cho đúng cách theo sách chỉ dẫn từ cách gồng chuyển chân tay, co vào, duỗi ra, hít thở, trợn mắt ….Muốn được như thế thì nên treo tấm gương để nhìn cho thấy chỗ sai mà sửa đổi. Nếu có người cùng tập sửa cho nhau thì càng hay hơn.
     Lúc thuần thục chú trọng tới ý, nghĩa là hơi thở được quên đi, động tác xóa bỏ mà chỉ quán tưởng thấy cái dụng ý của mỗi đoạn (ý tứ đó là ý nghĩa của mỗi câu khẩu quyết của mỗi đoạn, xem trong phần thực hành chương này.) Bao giờ làm được từ hình thức tới ý thức thì động tác lưu đi mà tâm như quên như nhớ, huyết mạch cuồn cuộn chuyển lưu, khí lực rần rần tụ tán trong mỗi co duỗi chân tay…bài tập trôi mau đến khi chấm dứt thì tự động dừng. Làm được như thế thì thân tâm trống không, cơ thể nhẹ nhàng vui tươi như trẻ, ăn uống ngon lành, ngủ nghê khoái lạc, đến như những công việc hàng ngày cho là rối rắm, mệt nhọc thì nay dễ như chơi và ngày giờ qua mau. Vì biết được thời giờ qua mau nên không phí thì giờ, do đó thành công hơn đời là như vậy đó.
     Về chỗ (vị trí) để luyện tập thì không gì tốt hơn nơi yên tĩnh và thoáng khí, không khí trong sạch bao giờ cũng là thức ăn bổ, là liều thuốc quí cải tạo sinh lực con người. Tốt nhất là tập vào mỗi sáng, tập xong nghỉ 10-15 phút thì tắm nước lạnh chà xát da bằng khăn bông, xơ dừa…. thì sau đó một ngày đẹp nhất định sẽ đến với chúng ta, vì chung quanh ta ai cũng là người đáng thương, đáng mến, đời sống thật có nhiều ý nghĩa…
     Tóm lại, khởi sự tập Bát Đoạn Cẩm phải:
     1. Thuộc và làm đúng hình thức bên ngoài của từng động tác trong mỗi đoạn.
     2. Khi thuộc Hình rồi phải thuần Ý, là cái mà mỗi khẩu quyết ghi rõ.
     3. Lựa chỗ thoáng, sạch mà tập mỗi buổi bình minh, nếu không tập buổi tối sau bữa cơm hơn 3 giờ đồng hồ.
     4. Tập xong 15 phút sau tắm và chà xát da. Uống một ly nước lọc sạch trước khi tập và sau, ly nhỏ thôi.

TÁM ĐOẠN CỦA BÁT ĐOẠN CẨM
     Bát Đoạn Cẩm gồm có 8 đoạn, mỗi đoạn có một mô hình huấn luyện cơ thể khác nhau. Khác nhau từ cử động cho đến thần ý, mục đích là kiến tạo một thân thể cường tráng bên ngoài và cả bên trong. Ngoài ra Bát Đoạn Cẩm còn dung để trị liệu những bệnh trạng yếu nhược thường gặp như uể oải, suy nhược, ăn uống khó tiêu, giúp ta phục hồi sinh lực trong đời sống hàng ngày.
     Nhưng muốn tiến tới hãy học cho thuộc lòng Tám Câu “Thần chú” sau để làm lộ phí, hành trang rồi hãy lên đường.

KHẨU QUYẾT BÁT ĐOẠN CẨM:
1. Đệ Nhất Đoạn Cẩm: Lưỡng Thủ Kình Thiên Lý Tam Tiêu (Hai tay chống trời tưởng tới Tam Tiêu)
2. Đệ Nhị Đoạn Cẩm: Tả Hữu Khai Cung Tự Xạ Điêu (Trái phải dương cung bắn chim điêu)
3. Đệ Tam Đoạn Cẩm: Điều Lý Tỳ Vị Đơn Cử Thủ (Điều hòa Tỵ vị một tay đẩy lên)
4. Đệ Tứ Đoạn Cẩm: Ngũ Lao Thất Thương Vọng Hậu Tiền (Năm lao bảy thương liếc nhìn phía sau)
5. Đệ Ngũ Đoạn Cẩm: Dao Đầu Bài Vĩ Khứ Tâm Hỏa (Lắc đầu cong mông, hết tính nóng nảy)
6. Đệ Lục Đoạn Cẩm: Bối Hậu Thất Điên Bách Bệnh Tiêu (Sờ xương cùn 7 lần trăm bệnh tiêu)
7. Đệ Thất Đoạn Cẩm: Toàn Quyền Nộ Mục Tăng Khí Lực (Nắm chặt quyền, trợn mắt, tăng khí lực)
8. Đệ Bát Đoạn Cẩm: Lưỡng Thủ Phan Túc Cố Thận Eo (Hai tay kéo hai chân bền thận eo)

Bài Bát đoạn cẩm thứ nhất (Đoạn thứ nhất)

 LƯỠNG THỦ KÌNH THIÊN LÝ TAM TIÊU 
(HAI TAY CHỐNG TRỜI TƯỞNG TỚI TAM TIÊU)

     Bài này chủ yếu luyện khí, đả thông kinh mạch.
     THẾ CHUẨN BỊ: Đứng thẳng, hai tay buông xuôi hai bên đùi, lòng bàn tay úp vào hai bên đùi, hai gót chân khít nhau, hai mũi bàn chân mở ra hình chữ V. Mắt nhìn thẳng bằng ngang, hơi thở điều hòa tự nhiên (Hình 1).
     ĐỘNG TÁC 1: Hai bàn tay từ từ xoay mở lòng bàn tay ra ngoài sang hai hướng trái phải. Đoạn từ từ đưa ngửa lên, hai cánh tay ngang bằng rồi đưa lên trên đỉnh đầu, các ngón đan vào nhau (Hình 2 và 3). Có thể hai bàn tay chỉ để chồng lên nhau, nhưng đan ngón tay thì kết quả hơn, dễ thúc đẩy kinh mạch hơn.
     YẾU LÝ: Động tác 1, từ từ hít hơi vào thì đồng thời xoay cổ tay mở bàn tay ra rồi hướng lên trời mà đưa lên thì hít hơi dài theo cho đến khi hai bàn tay đan vào nhau mới ngưng.



     ĐỘNG TÁC 2: gồng cổ tay xoay ngửa lòng hai bàn tay lên trời, hai cánh tay thẳng, kiễng gót đẩy tay lên cao, giữ kín hơi trong phổi không hít thêm cũng không thở bớt ra. Quan trọng là chỗ vận lực đẩy chưởng lên gọi là Lưỡng Thủ Kình Thiên, thì phải tưởng tượng như đang chống đỡ một bầu trời đang sập xuống đầu mình, do đó phải vận toàn lực mà đẩy lên không thể đẩy hời hợt được. Lúc đẩy lên mắt không nhìn theo tay mà Thần thì quán tưởng tới Tam Tiêu, là kinh tam tiêu đi từ đầu ngón tay giữa tới đuôi lông mày (hình 4)
     Khi kiễng gót đẩy hai tay lên cao hết cỡ thì dừng lại vài giây rồi xả lực, buông lỏng hai bàn tay rồi từ từ hạ xuống đỉnh đầu, lòng bàn tay vẫn để ngửa. Thở ra bằng mũi hoặc thổi nhẹ hơi ra vừa mũi vừa miệng. Hai chân đồng thời cũng hạ xuống đứng bình thường, các ngón chân cong lên. Chân và tay làm nhịp nhàng. (Hình 5)

     ĐỘNG TÁC 3:  Hít hơi vào hai bàn tay vận lực đẩy lên, hai gót chân cũng nhón lên theo. Khi đẩy thẳng tay thì phổi cũng đầy hơi, dĩ nhiên hít vào bằng mũi, miệng ngậm kín. (Hình 6). Dừng lại vài giây rồi xả lực, buông lỏng hai bàn tay rồi từ từ hạ xuống đỉnh đầu. Thở ra. Hai gót chân hạ xuống đứng bình thường, các ngón chân cong lên.


     YẾU LÝ: Khi nhón gót đẩy song chưởng lên tận cùng cao thì dừng lại một vài giây đồng hồ trước khi xả lực (buông lỏng) để thu tay trở xuống trên đỉnh đầu. Trong mấy giây đồng hồ ngưng lại trên điểm cao nhất thì tâm quán tưởng đả thông hai Kinh Tam Tiêu, tức thông suốt từ đầu ngón tay giữa đến đầu chót đuôi lông mày. Kinh nầy chạy bên ngoài cánh tay, qua vai lên trái tai rồi bọc ra trước vành tai lên đuôi mắt, tổng cộng là 23 huyệt. Hai kinh nầy có tác dụng tới bộ máy hô hấp, tiêu hóa và các bộ phận sinh dục cũng như bài tiết.
     Vì kinh Tam Tiêu nằm ở bên ngoài cánh tay nên động tác lật ngược chưởng tâm bàn tay lên làm căng thẳng toàn bộ gân mạch phần ngoài cánh tay làm luồng khí lực được lưu thông dể dàng. Khi đẩy chưởng dần dà  ta cảm nhận được mọi biến động trong thân thể, cảm nhận được khí lực chạy mạnh từ đầu ngón tay giữa đến đuôi mày. Đó là ý nghĩa của câu khẩu quyết… Lý Tam Tiêu. 
     Ngoài ra chân nhón gót lên sức nặng tụ trên các đầu ngón chân, nhất là ngón cái làm căng thẳng vùng sau đùi chân phía bên trong và phần bụng trước ển tới thúc đẩy kinh Tỳ Tạng tức Túc Thái Âm Kỳ Kinh, gồm 21 huyện được đả thông. Ngoài ra khi hạ gót chân xuống mũi bàn chân uốn lên thì phần toàn bộ đùi trước từ dưới lên trên căng cứng giúp đả thông kinh Dạ dày tức Túc Dương Kinh Vị, gồm 45 huyệt.

     ĐỘNG TÁC 4 – 5 – 6: Đẩy chưởng lên và hạ xuống 3 lần như động tác 3 vừa học trên. Thu tay xuống đầu thì buông lỏng, gồng thì đẩy lên. Tay lỏng thì thở ra, hít vào thì đẩy lên. Hạ xuống thì cong các ngón chân lên. (Xem hình 7-8, Hình 7 nhìn từ một bên).

     YẾU LÝ: Động tác thực hiện đều đều không mau không chậm, hơi thở cũng tùy theo vận chuyển lên xuống mà thở hít. Quán tưởng lên xuống như dòng nước chảy. Tập mà thấy mỏi phần ngoài cánh tay là đúng. Nếu không thấy như vậy là tay chưa đẩy tới giữa đỉnh đầu. Trệch ra trước hoặc dịch về sau đều không thông được các kinh. Phần chân thấy mỏi phần trước và phía sau mé trên lên tới bụng là đúng. Nếu không có cảm giác đó là tại nhón gót chưa tới chỗ cao nhất và khi hạ xuống không cong các ngón chân lên. Ban đầu tập thấy mỏi nhừ, nhưng sau hơn tuần trở lên thì mỗi lần đẩy tay lên xuống vài lần thấy rần rần trong chân tay ấy là khí được lưu thông như nước chảy trong ống. Đó là dấu hiệu tốt.

     ĐỘNG TÁC 7: Đẩy chưởng cao một lần nữa, chân chưa hạ xuống thì mở rời song chưởng ra rồi đưa xuống hai bên từ từ, lòng bàn tay úp xuống hướng mặt đất, hai cánh tay thẳng, bằng ngang song song mặt đất, trong khi chân vẫn còn nhón gót. Đưa tay xuống từ từ không làm mau (Hình 8).
     ĐỘNG TÁC 8: Từ từ hạ gót chân xuống cong ngón các ngón chân lên, hai tay đưa xuống úp hai bên đùi như động tác chuẩn bị. Thở hít tự nhiên. (Hình 9) Rồi duỗi thẳng các ngón chân xuống đứng bình thường.

     YẾU LÝ: Tập xong hết động tác thứ 8 thì trở lại tập động tác 1-2-3…cho đến 8 và tập làm 4 lần cả thảy trước khi qua bài (đoạn) thứ hai. Nghĩa là bài thứ nhất tập từ đầu đến cuối làm 4 lần.

     Bài 1- đệ nhất bát đoạn cẩm - chủ yếu luyện thông hai kinh Tam Tiêu, hai kinh Tỳ Tạng và hai kinh Dạ Dày giúp ăn ngon ngủ yên, trí tuệ minh mẫn, thân thể cường tráng, trước nhất điều chỉnh mọi suy yếu về sinh lý và sinh dục. Theo Giáo Sư Soulié de Morant thì kinh Tỳ Tạng giúp đứa trẻ em mau lớn và phát triển khả năng toán học. Do đó sau 30 ngày chuyên tập bài này cho đúng cách thì thân đã đổi khác, từ trì trệ trở nên nhẹ nhàng, người lười biếng sẽ hóa ra siêng năng, thích làm việc…việc gì cũng thích.
    Khi tập xong 4 lần bài 1 thì trở về tư thế ban đầu, nghỉ 1 phút, người yếu có thể nghỉ 2-3 phút rồi tiếp tục tập Bài 2.

 
Design by Free WordPress Themes | Bloggerized by Lasantha - Premium Blogger Themes | fantastic sams coupons